HÃY ĐI BẰNG CON ĐƯỜNG CỦA CHÍNH MÌNH, ĐỪNG QUAN TÂM ĐẾN ÁNH MẮT CỦA NGƯỜI KHÁC! - SÁCH MỚI

Tìm kiếm Blog này

Pages

Search This Blog

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2020

HÃY ĐI BẰNG CON ĐƯỜNG CỦA CHÍNH MÌNH, ĐỪNG QUAN TÂM ĐẾN ÁNH MẮT CỦA NGƯỜI KHÁC!

HÃY ĐI BẰNG CON ĐƯỜNG CỦA CHÍNH MÌNH, ĐỪNG QUAN TÂM ĐẾN ÁNH MẮT CỦA NGƯỜI KHÁC!
--------------------------------------
Mỗi buổi sáng sớm xe bus đều chật ních người. Vào một ngày, khi xe bus đến điểm dừng, một người đàn ông dẫn một đứa trẻ người dính đầy bùn đất, tay đeo một chiếc túi vải lên xe, dáng vẻ giống như người lăn lộn ở công trường. Trên xe còn một chỗ ngồi, em bé ngồi xuống còn người đàn ông đứng bên cạnh.

Không lâu sau, có một người phụ nữ có thai lên xe, em bé đứng lên nhường chỗ ngồi nói: “Cô ơi! Cô ngồi đi!”
Người phụ nữ có thai nhìn thoáng qua thấy em bé rất bẩn thỉu nên không lên tiếng. Em bé nhẹ nhàng bỏ cái túi vải xuống đất, lấy ra một cái khăn lau sạch chiếc ghế rồi mỉm cười nói: “Cô ơi, con lau sạch sẽ rồi, sẽ không bẩn đâu ạ.” Trước ánh mắt chằm chằm của mọi người trên xe, người phụ nữ có thai đỏ mặt từ từ ngồi xuống.

Em bé nhặt lấy túi vải, đột nhiên xe phanh gấp, cơ thể gầy yếu của em bé lảo đảo thiếu chút nữa mặt sấp xuống đất nhưng trong ngực vẫn ôm chặt túi vải.

Một bác gái bên cạnh trìu mến nói: “Thật là một đứa trẻ ngoan!
Em bé ngu ngơ nở nụ cười: “Bác gái, cháu thực ra không tốt, mẹ cháu thường hay phê bình cháu hay để ý đến ánh mắt của người khác, bây giờ cháu dũng cảm như Forrest Gump.” Trên ghế ngồi, người phụ nữ có thai cúi đầu.

Bác gái kinh ngạc hỏi: “Cháu cũng biết Forrest à?
"Vâng, mẹ cháu cho cháu đọc đấy!”
“Đọc Forrest Gump cho cháu bài học gì?”
“Không cần phải để ý đến ánh mắt của người khác, đi con đường của chính mình, mỗi người đều là duy nhất, giống như đủ loại sôcôla vậy…”
“Mẹ cháu làm gì?”
“Mẹ cháu trước kia là giáo viên ở nông thôn.”
“Thế bây giờ mẹ cháu đâu?”

Em bé bỗng chốc đỏ hoe mắt nói: “Mẹ cháu bây giờ ở trong chiếc túi này!”
Bác gái lại càng hoảng sợ, những người bên cạnh cũng bắt đầu lo lắng… Lúc này, người đàn ông đứng ở bên kia cất tiếng nói:

“Nó là cháu của tôi, bố nó mấy năm trước không may mắc bệnh qua đời, mẹ nó một mình nuôi con, chị ấy là giáo viên trong thôn của chúng tôi, được mọi người rất tôn trọng. Vì muốn cho con có cuộc sống tốt hơn nên nhân dịp nghỉ hè chị đã tranh thủ đưa con trai lên thành phố làm thuê cho công trường xây dựng, dự tính đến ngày khai giảng sẽ trở về, không ngờ cuối cùng một ngày đi làm tại công trường bị thép rơi trúng người… Bên trong túi vải của thằng bé là tro cốt của mẹ nó…”

Bác gái rưng rưng nước mắt, hỏi: “Cháu còn muốn đọc sách không?”
Em bé trả lời: “Hàng ngày cháu đều đến hiệu sách gần công trường để đọc sách…”

Lúc ấy, nhiều người trên xe ngỏ ý muốn tặng lại cho cậu bé.
“Đừng để ý đến ánh mắt của người khác, hãy đi con đường riêng của mình”, Cậu bé đã khiến mọi người phải nhìn nhận lại chính ánh mắt mình, suy ngẫm và vị tha hơn.
Làm theo lời Người Mẹ thân yêu, cậu bé nghèo khó đã khiến những người lớn hơn, giầu có hơn .. phải cúi đầu suy ngẫm vì sự tự tin và rộng lượng của cậu
-------------------------------------
BÀI HỌC:
1, Đừng nhìn vào vẻ bề ngoài mà cư xử với nhau, nhiều khi hình thức đánh lừa bản chất.
2, Đừng để Ánh mắt của người đời chi phối hành vi của Bạn, tự tin và lạc quan sẽ khiến mọi người thay đổi ánh mắt nhìn bạn
3, Mẹ bao giờ cũng là Người vĩ đại nhất trên đời.

#quantriexcel
#kynangmoi
#quantriexcel #kynangmoi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét